Tướng Hiếu Được Nhắc Đến Trong Sách

Vietnam Dairy, tác giả Richard Tregaskis (1963)

Thứ ba, mồng 6 tháng 11:

Kiểm lại với Bộ Tư Lệnh sáng nay, tôi khám phá ra rằng cuộc hành quân thủy bộ vừa qua, khởi sự từ thứ bảy tuần qua, đă thành công hơn là loạt tấn công do các trực thăng TQLC chủ xướng vào ngày 15 tháng 10 trước đây.

Lần này, theo Thiếu Tá Wagner, cố vấn Mỹ về hành quân tại Quân Đoàn 1, lính QLVNCH đă khám phá một vài kho tiếp tế của Việt Cộng và giết ba Việt Cộng quanh đây, bắt được hai tù binh, và thu hoạch được hai băy xập gài lựu đạn, may mà không phát nổ. Trong trận chiến quanh đó, một lính QLVNCH bị thương và một khẩu đại liên của ta bị lọt vào tay Việt Cộng.

[...]

Thiếu Tá Wagner giới thiệu với tôi viên Chỉ Huy Phó Hành Quân Việt Nam trong Vùng Quân Đoàn 1, Thiếu Tá Nguyễn Văn Hiếu, một người tầm thước nhỏ bé, tinh anh, ăn mặc tươm tất. Thiếu Tá Wagner kéo tôi qua bên và nói nhỏ vào tai tôi, "Anh chàng này cừ khôi lắm đấy". Viên Chỉ Huy Trưởng hành quân Việt Nam này đề cao chương tŕnh ấp chiến lược: "Tại mỗi vùng tác chiến, Quân Đội có trách nhiệm về yểm trợ, cung cấp giây kẽm gai và súng ống. Chúng tôi đang tiến bộ. Các cuộc bầu cử được xúc tiến tại các ấp chiến lược."

[...]

[trang 132-133]

Thứ năm, mồng 8 tháng 11:

Sáng nay trong pḥng đọc sách, Joe Baranowsky, sĩ quan điều hành phi vụ, cho tôi biết là không có mấy công tác phải làm trong ngày: "Có rất nhiều phi vụ nhỏ...một vài phi vụ tiếp tế, một nhóm năm phi cơ đi Mang Buk và ngừng lại tại Quảng Ngăi, tại đó cũng có một phi vụ chở 4 ngàn cân anh kiện hàng và bốn hành khách tới vùng mỏ than, và hai chiếc máy bay đi Miệt Xá với hành khách và hàng hóa."

Tôi trở về trại và bắt đầu nói chuyện với Rathbun về đề tài nóng bỏng của các sĩ quan: làm sao phía bên ta thắng trận chiến này. Anh ta nói, "Điều chính yếu là phải lấy được ḷng dân, chúng ta phải thực hiện được điều đó. "Tôi nói với anh ta là tại Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn, Wagner và đồng nghiệp Nguyễn Văn Hiếu, đang nỗ lực tháo gỡ một số tiền đồn bất động và vô tích sự cùng biến cải một số đơn vị thành lực lượng trừ bị di động. Tôi cũng nói là Wagner đưa ư kiến có ba hay bốn phi đội trực thăng hơn là một phi đội tại Quân Đoàn. Tôi cũng nhắc tới là hiện các chiến lược gia cấp trung tại O Club đang bàn định tới khái niệm một trạm cứu hỏa gọi tên là Lực Lượng Mănh Hổ luôn có trực thăng túc trực sẵn sàng can thiệp tiếp ứng.

[...]

[trang 137-138]

Airmobility 1961-1967, tác giả Trung Tướng John Tolson (1972)
The Peak Year 1967

Chỉ c̣n có một lữ đoàn thưa thớt ở lại trong vùng rộng lớn của hành quân Pershing trong thời gian này. Tôi mừng là đă dùng rất nhiều thời gian làm việc với Sư Đoàn 22 thuộc QLVNCH liên quan đến chiến thuật di động không kỵ, v́ lẽ Sư Đoàn 22, dưới sự lănh đạo tài giỏi của Đại Tá Nguyễn Văn Hiếu, phải cáng đáng gánh nặng chính trong Tỉnh B́nh Định trong một thời gian lâu dài.

55 Days - The Fall of South Vietnam, tác giả Alan Dawson (1975)

Nỗ Lực Cuối Cùng.

Tuy trận chiến chiếm Sài G̣n đă bắt đầu, nhưng đa số dân chúng chỉ ư thức được điều này vào ngày 9/4, sau ngày thả bom dinh ông Thiệu. Khi đó, Sài G̣n náo động lên. Thiệu chưa chịu lập một nội các mới. Nội các cũ cố gắng hành sự cầm chừng. Bực ḿnh v́ cuộc tấn công vào dinh và sự đáp ứng non nớt, Thiệu ra lệnh bỏ tù viên chỉ huy trưởng phi trường quân sự Tân Sơn Nhứt, rồi lại ra lệnh thả ra chỉ vài tiếng sau đó. Phó tư lệnh Quân Đoàn 3 vùng bao quanh Sài G̣n, Tướng hai sao Nguyễn Văn Hiếu, đă chết. Tin đồn ông tự vận tại văn pḥng ở Biên Ḥa sau một cuộc căi vả với thượng cấp ông, Tướng ba sao Nguyễn Văn Toàn, liên quan đến việc bảo vệ vùng Thủ Đô.

[...]

[trang 233]

Certain History - How Hanoi won the war, tác giả Denis Warner (1978)

[...]

Nhờ bạn tôi, ông Bùi Anh Tuấn, tôi được giới thiệu với đảng Đại Việt là đảng đang điều hành chính phủ dân sự tại Bắc Việt. Trên nguyên tắc, đảng Đại Việt là một đảng bí mật, với những đảng viên đă thề thốt bảo mật, đổi lấy cái chết. Tuy vậy, khi nắm quyền, đảng muốn đặt để đảng viên ḿnh trong các chức vụ then chốt, cũng giống như những đảng chính trị khác. Ông Nguyễn Văn Hướng là đảng viên Đại Việt, giám đốc Công An và là bạn tôi. Ông là con người nhỏ thó, rất hănh diện về đứa con trai lớn của ông.

[phần chú thích] Hai mươi hai năm sau, Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu là Tư Lệnh Phó Vùng Chiến Thuật 3 Nam Việt. Đêm trước ngày Bắc Việt khởi sự trận đánh chiếm Sài G̣n, ông bị bắn và thảm sát trong văn pḥng tại bộ tư lệnh ở Biên Ḥa. Ông Bùi Anh Tuấn mượn xe jíp của Tướng Trần Văn Đôn để đưa chúng tôi tới nhà nguyện nơi quàn xác Tướng Hiếu. Chúng tôi trao cho bà quả phụ một phong thư tiền phúng điếu. Tôi nói chuyện với ông Hướng qua điện thoại chứ không gặp lại ông.

[Ông Hướng] không hiểu nổi điều ǵ xảy ra ở Bắc Việt. Tướng Navarre, ông nói, sai lầm về ư đồ của Việt Minh. Chúng không có ư định chiếm lấy hoặc thủ đô hoàng gia Luang Prabang, hay Vientiane, thủ phủ hành chánh. Chúng xâm chiếm Lào v́ mục tiêu tâm lư và chỉ để lại vừa đủ người tại tỉnh lỵ Sầm Nứa để thiết lập một chính phủ. Nhưng tại chính Hà Nội, Việt Minh đă đặt để một đạo quân ngầm kín, với những ủy ban đă được tổ chức sẵn trong thành phố, với vệ binh vùng và 5 ngàn cảnh sát sẵn sàng xuất đầu lộ diện khi hữu sự.

[...]

[trang 93-94]

[...] Trong hai tuần lễ tiếp sau, có vô số tin đồn đảo chánh. Một tối, một viên sĩ quan tham mưu làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu gọi điện thoại tại pḥng tôi mướn ở khách sạn Continental và cho tôi hay là một cuộc đảo chánh đang tiến hành và tôi có thể an toàn mà viết là ông Kỳ sẽ lên nắm chính quyền trước sáng hôm sau. Người đó rất đáng tin cậy nên tôi đă bước xuống khỏi giường và khởi sự viết thiên phóng sự. Nhưng rồi, suy nghĩ lại (hay tại tôi nhát sợ phải đối mặt với các toán binh ngoài đường phố khi không có giấy phép di chuyển), tôi đă xé bỏ vào thùng rác và đi ngủ trở lại. Như vậy lại c̣n hay hơn.

Thực sự th́ ông Kỳ có kế hoạch đảo chánh, dùng tới không quân, lính dù, và lực lượng đặc biệt. Ông khựng lại vào phút chót chỉ v́ ông tin là Đại Sứ Martin đă đồng ư gây áp lực để ông Thiệu từ chức. Tôi không rơ Tướng Hiếu, tư lệnh phó Vùng 3 Chiến Thuật (tuyến pḥng Sài G̣n) có liên hệ tới vụ đảo chánh không, nhưng vào tối ngày 7 tháng 4 ông bị bắn và giết tại bàn giấy ở Biên Hoà. Theo Tướng Dung, sát nhân là một người thân tín cüa ông Thiệu và là thượng cấp của Tướng Hiếu, tư lệnh Vùng 3 Chiến Thuật, Tướng Nguyễn Văn Toàn.

Đúng 8 giờ 22 phút ngày hôm sau, khi đường Catinat đầy nghẹt xe cộ qua lại, một chiến đấu cơ F5E do Trung Úy phi công KQVN Nguyền Thành Trung lái, bay trên đầu thành phố rồi bổ đầu đâm thẳng xuống Dinh Độc Lập.

[...]

[trang 197]

Fall Of South Vietnam: Statements by Vietnamese Military and Civilian Leaders tác giả Stephen T. Hosmer, Konrad Kellen và Brian M. Jenkins (1980)

Tôi [Tướng Trần Văn Đôn] chống đối Việt Nam hóa ... Tôi chỉ xin kể lại một mẩu chuyện. Tôi thăm viếng một số đơn vị tại chiến trường để t́m hiểu về chương tŕnh Việt Nam hóa chiến tranh...Chuyện này xảy ra tại bộ tư lệnh Sư Đoàn 5. Tôi thảo luận vấn đề với tư lệnh của sư đoàn, Tướng Nguyễn Văn Hiếu, một tướng thanh liêm nhất, và đồng thời cũng tài ba nhất. Câu trả lời của Tướng Hiếu đă làm cho tôi phải lấy làm ngạc nhiên và bừng tỉnh con mắt. Tôi hỏi Tướng Hiếu, 'Anh nghĩ sao về Việt Nam hóa?' Tướng Hiếu nói với tôi, 'Không thể thực hiện nó được.' 'Tại sao vậy?' Tướng Hiếu đáp, 'Sư Đoàn 5 bao giàn một vùng mà trước đây có hai sư đoàn Mỹ khác, và bây giờ sau khi hai sư đoàn Mỹ đó đă bỏ đi tôi chỉ có một sư đoàn của tôi để bao giàn trọn vẹn vùng này. Tôi có ba trung đoàn trong vùng và phải dùng một trung đoàn thay thế cho một sư đoàn. Làm sao mà tôi có thể đối chọi với địch trong t́nh trạng này? Hẳn là tôi phải suy yếu đi nhiều.' Tướng Hiếu tỏ vẻ thất vọng. Tôi lấy làm ngạc nhiên; Tướng Hiếu là một con người trầm lặng, rất lễ độ, và đă cố gắng hết sức ḿnh. Nhưng Tướng Hiếu đă khẳng định với tôi là không thi hành được. 'Làm sao mà tôi có thể bao giàn một vùng rộng lớn hơn với số lượng đơn vị bớt đi?' Thế có nghĩa là chương tŕnh Việt Nam hóa khiến cho chúng tôi suy yếu đi.

[trang 36]

Ngày N+... tác giả Hoàng Khởi Phong (1988)

[Ngày 21 tháng 4 năm 1975]

[...] Ông Thiệu, ông Kỳ, ông Khiêm, ông Viên và nhiều..."danh tuớng" nữa, đă đem máu của người miền Nam rải đầy trên đồi núi, trên ruộng đồng, trên sông rạch. Máu mà tiết kiệm làm ǵ? Phải bắn cho hết đạn đại bác 105 ly để bà Khiêm có vỏ đạn bằng đồng bán cho Nhật bản, phải giữ cho được những lăng tẩm cũ của miền Nam, để cho bà Thiệu thu thập được các đồ cổ của tiền nhân, máu phải đổ ra chan ḥa cho xứng tài danh tướng vừa có văn, vừa có vơ của ông Viên, ông ở trên chóp của cái thang quân đội, ông đứng giữa những tranh chấp chính trị, ông Viên là người thanh liêm, nhưng bà Viên th́ sao? Bà có đỡ đầu cho đàn em cật ruột của bà không? Có đứa nào thậm thụt cửa sau tư dinh không?

[...] Làm sao mà không ra nông nỗi này khi suốt mười hai năm tôi chưa bao giờ gặp một cấp chỉ huy tôi tâm phục, khẩu phục. Quân đội là một tập thể vĩ đại, thế mà trong binh chủng tôi, cái binh chủng lo về quân phong, quân kỷ và tư pháp cho quân đội; đầu mối kỷ luật là sức mạnh của quân đội nằm trong tay binh chủng tôi, tôi đau buồn và nhận rằng trong mười hai năm vừa qua tôi gặp được đúng ba vị có đức độ xứng đáng là cấp chỉ huy tốt. Tiếc thay đức độ không chưa đủ trong trận chiến này.

Do đó máu th́ chúng tôi không thiếu. Hỡi những "danh tướng" của miền Nam, các ông Thiệu, Khiêm, Kỳ, Viên, Quang, Toàn và nhiều danh tướng khác nữa. Các ông có bao giờ để ư câu: "Nhất tướng...công...thành vạn cốt khô". Các ông để ư làm ǵ? Vả lại các ông đâu có...công thành, các ông thủ thành thôi. Bởi v́ thủ thành nên mười năm qua triệu cốt khô rồi. Và thành vỡ các ông chỉ cốt giữ mạng ḿnh, nhà cửa, dinh thự, mồ mả ông cha không thể mang đi, các ông bỏ lại, các ông đă có nhà cửa ở nơi khác đẹp đẽ hơn, hành lư các ông gọn lắm, cũng chẳng thèm đóng tuồng mang theo một cục đất quê hương như tướng Khánh ngày nào.

Ông Thiệu tuyên bố từ chức và quân đội sẽ có thêm một tay súng nữa, một "danh tướng" nữa. C̣n những "danh tướng" khác th́ sao? Những ông được báo chí một thời ca tụng là tướng sạch như ông Thắng, ông Chinh, ông Trưởng đâu? Đàn em tướng Toàn đă giúp tướng Hiếu, một tướng sạch khác đến nơi an nghỉ cùng tướng Thanh rồi. Tướng Phú hiện nằm bệnh viện, nhưng các ông Thắng, Chinh, Khang, Trưởng đâu? Phải xuất hiện vào lúc này để cứu văn phần nào sự tan vỡ của quân đội. Các ông đâu có phải là úy, là tá, các ông là những ông tướng, quân đội dẫu có bạc đăi cũng đă là tướng, bạc đăi ǵ, ông Khang là trung tá năm 1963, năm 67 dẫu có bớt quyền uy cũng là trung tướng, sao để cho ḿnh ông Kỳ bôn ba quá thể. Ông Kỳ là ông Tướng nói chứ không làm, đâu có lư bằng ông Thiệu, đâu có tham bằng ông Quang, đâu có nhũng bằng ông Toàn.

[trang 224-225]

Fallen Leaves tác giả Nguyễn Thị Thu Lâm (1989)

Số Mạng Của Một Người Ái quốc

[trang 182-185]

Việt Nam Nhân Chứng tác giả Trần Văn Đôn (1989)

Thực trạng kinh tế ở Việt Nam phần lớn do người Tàu nắm, v́ vậy tổ chức của Quỹ Tiết Kiệm Quân Đội càng bành trướng th́ sẽ đụng chạm đến việc làm ăn của họ. Những phú thương Tàu khéo léo mua chuộc cảm t́nh của những người đang có thế lực, t́m hiểu sở thích của đối tượng để làm vừa ḷng kể cả việc mời đi du lịch ngoại quốc. Người đứng đầu giới tài phiệt là ông Lư Long Thân mà nhiều người cho rằng ông là cố vấn tài chánh cüa ông Thiệu và ông Khiêm. Tôi biết họ thân nhau nhưng là Cố vấn hay không th́ không rơ. Giới Thương gia và Kinh doanh Tàu phá rồi tiếp theo là Mỹ. Mỹ buộc phải chấm dứt Quỹ Tiết Kiệm Quân Đội v́ Quỹ này truất bớt tiền lương của quân nhân mà không có ư kiến của Mỹ. Chính quyền th́ nghi ngờ có sự tham nhũng trong hàng ngũ lănh đạo; v́ vậy ông Nguyễn Văn Thiệu giao cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương thành lập ủy ban điều tra. Trong ủy ban điều tra đó có Trần Khánh Vân là người muốn lập công nhưng cũng có Tướng Nguyễn Văn Hiếu là người thẳng thắn.

[trang 394]

Tears Before The Rain: An oral history of the fall of South Vietnam, tác giả Larry Engelmann (1990)

Chương XV - Đại Tá Lê Khắc Lư "Một Ḿnh Tôi Sống Sót Để Thuật Lại Chuyện"

[...]

Khi tôi vào tới Sàig̣n th́ Tướng Phú có mặt tại đó. Tôi về nhà. Ngày hôm sau tôi đi tiểu ra máu và cảm thấy không được khỏe. Tôi đi gặp bác sĩ; bác sĩ cho tôi ít thuốc và bảo tôi cần nghỉ ngơi. Tôi đi làm trở lại.

Tôi t́m cách liên lạc lại với Tướng Phú để hỏi ông phải làm ǵ. Điều trước tiên ông buột miệng với tôi, "Anh Lư, tụi ḿnh bị phản bội rồi!", tôi hỏi, "Bị ai?" Ông nói, "Bởi Thiệu. Thiệu đă đặt bẫy tụi ḿnh. Nó đổ lỗi hết vào tụi ḿnh." Tướng Phú muốn soạn thảo một bản phúc tŕnh để chứng tỏ không phải tại lỗi chúng tôi và mô tả chúng tôi đă hành quân ra sao, tại sao chúng ta không chiếm lại Ban Mê Thuật, và tại sao ta rút lui.

Sau đó tôi đă soạn thảo một bản phúc tŕnh dày cộm cho Tướng Phú.

Tôi viếng thăm Tướng Phú và Tướng Ngô Quang Trưởng [Tư Lệnh Vùng 1], cũng đang dưỡng bệnh tại bệnh viện. Tướng Trưởng ôm lấy tôi khóc nức nở. Ông nói, "Anh Lư, tụi tôi đă mất hết cả rồi." Lẽ đương nhiên là ông yêu nước, quân lính và Quân Đoàn của ông. Và bây giờ mọi sự đă tan biến mất.

Khi tôi gặp lại Tướng Phú, ông tỏ vẻ tức giận. Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông tức giận Tổng Thống như vậy. Sau khi tôi đă soạn thảo bản phúc tŕnh cho ông, ông đặt bút kư, và ngày cuối cùng tôi đi gặp Tướng Khuyên để nhờ chuyển đệ lên ông Thiệu và Tướng Cao Văn Viên. Sau đó tôi chẳng biết tăm hơi bản phúc tŕnh ra sao. Tôi hỏi Tướng Khuyên, "Chúng ta phải làm ǵ kế tiếp? Chúng ta có thật sự mất hết cả không?" Ông nói, "Không. Chúng ta sẽ trải quân lại và lập một tuyến pḥng, và anh sẽ lấy lại Quân Đoàn II của anh." Nhưng tôi tự nhủ thầm, ông tướng này không nói sự thật. Sự thật là hiện giờ chúng ta không thể làm điều đó. Nếu ông nói điều đó khi tôi c̣n ở Pleiku th́ tôi có thể làm được. Nhưng hiện giờ tôi không có lấy ai mà chỉ huy. Tôi không có lấy quân trong tay. Mà địch quân th́ hiện diện tứ phía. Ông hỏi tôi, "Nếu ở trong địa vị tôi, anh sẽ làm ǵ?" Điều đau đớn cho tôi là tôi không thể nghĩ ra một giải pháp nào cho vấn đề lúc đó.

Khi tôi trở về nhà, vợ tôi và tôi nghe tiếng phi cơ cất cánh mỗi đêm, và chúng tôi biết là DAO đă đem người ta đi khỏi, và có rất nhiều tin tức đến tai chúng tôi hằng ngày cho biết những ai ra đi. Tôi đi gặp một người bạn, Tư Lệnh Sư Đoàn 2. Hai chúng tôi cố gắng tổ chức lại Sư Đoàn 22 và 23 và thu vét lính tráng.

Rồi đột nhiên chúng tôi nghe mọi tin tức nói lên sự mất mát đổ vỡ. Và tôi tới thăm vị Tư Lệnh cũ tốt lành của tôi, Tướng Hiếu, một sĩ quan thật sự thanh liêm của Quân Đội. Tôi hỏi ông về t́nh h́nh Vùng 3. Ông nói là chúng ta cần tổ chức lại và cố chận bước tiến của đoàn chiến xa địch quân. Vài ngày sau đó ông bị thảm sát.

[trang 231-232]

Jean Cassaigne, la lèpre & Dieu tác giả Louis & Madeline Raillon (1993)

Gioan Sanh, bệnh phong cùi và Thiên Chúa

Tại Sài G̣n, đầu năm 1972, dân chúng nghe tin Đức Ông Gioan Sanh bị đau bệnh nặng. Thời gian đă trôi qua. Đă mười bảy năm, ḷng trung tín của vị cựu giám mục phục vụ những kẻ bị biệt lập, những người nghèo khốn nhất trên đời, được cảm nghiệm như là một gương sáng xuất chúng.

Phó tổng thống Cộng Ḥa, ông Trần Văn Hương có sáng kiến ban cho ngài Đệ Tứ Bảo Quốc Huân Chương [dành cho sĩ quan]. Người ta thôi thúc Cha Dozance, bề trên vùng hội Thừa Sai Pháp tại Sài G̣n, lên Di Linh dọ ư Đức Ông Gioan Sanh.

Rất là mệt mỏi, Đức Ông phản đối với vẻ mệt lả:

- "Ước nguyện lớn lao nhất của tôi là bị bỏ quên, cha đă biết, bị bỏ quên!

[...]

- "Huy chương!...Tôi không đứng dạy nổi! Cha có tả cho họ biết t́nh trạng sức khỏe của tôi chưa?

- "Thưa rồi", Cha Dozance trả lời. "Họ sẽ đến thăm Đức Cha, rất là đơn giản vậy thôi."

Và vậy, ngày 12 tháng 4 năm 1972, lúc chín giờ rưỡi sáng, Tướng Nguyễn Văn Hiếu, phụ tá tại Phủ phó tổng thống, trung tá tỉnh trưởng tỉnh Lâm Đồng, cùng Cha Dozance và Cha Quang, chánh xứ Di Linh, bước vào pḥng Đức Ông Gioan Sanh. Ông Nguyễn Thạch Vân, bộ trưởng, nghiêng ḿnh xuống giường bệnh nhân, để trao gắn huy chương. Rất cảm động, Đức Ông Gioan Sanh cám ơn từng người có mặt trong pḥng. Ngài không mong ước được gắn huy chương. Người ta quá tốt với Ngài.

- "Tôi xin cám ơn Phó Tổng Thống, với trái tim của một người thừa sai. Để đáp ứng lại, tôi chỉ có thể cầu nguyện, cầu nguyện cho Việt Nam, điều mà tôi làm hằng ngày; cho Việt Nam, nơi mà tôi sống từ 48 năm nay và tôi càng ngày càng yêu mến hơn. Việt Nam là quê hương tôi. Chúa đă muốn như vậy. Giấc mơ của tôi sắp thành tựu: tôi đă đứng vững, tôi đă đau khổ tại đây, tôi sắp chết và muốn được chôn cất cạnh các con cái tôi, tại Sứ Sở Thượng."

[trang 263-264]

The Hidden History of the Vietnam War, tác giả John Prados (1995)

Mô tä: Các Tướng Lănh và Chính Trị tại Miền Nam Việt Nam.

[...]

Năm người lên tới hàng tướng trong QLVNCH sinh tại ngoại quốc. Trong đó có Cao Văn Viên, một tư lệnh quân đoàn và giữ chức Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH một thời gian khá lâu, sinh tại Lào. Hai tướng lănh, Trần Văn Đôn và Lê Văn Kim, sinh tại Pháp. Cách trùng hợp, hay có lẽ không, Đôn và Kim trở nên anh em cột chèo, và cả hai đóng vai tṛ chính yếu trong việc hoạch định kế hoạch đảo chánh quân sự đưa tới sự lật đổ chế độ ông Diệm tháng 11 năm 1963.

Một Tướng Lănh QLVNCH, Nguyễn Văn Hiếu, sinh tại Trung Hoa, nơi thân phụ ông là một viên chức của Công An Pháp tại Thượng Häi, và sau này tại Hà Nội. Tướng Hiếu học để trở nên linh mục nhưng rốt cuộc trở thành tướng trong QLVNCH, chỉ huy hai sư đoàn khác nhau. Ông cầm đầu cuộc điều tra tham nhũng trong quỹ tiết kiệm quân đội, mà các lính QLVNCH buộc phải đóng góp, khiến cho Tướng Nguyễn Văn Vỹ, một đồng minh của ông Thiệu và là bộ trưởng quốc pḥng phải mất chức vào năm 1972. Năm 1975, Tướng Hiếu giữ chức tư lệnh phó vùng quân sự bao gồm Sài G̣n; ông tự vận khi rơ ràng là Miền Nam Việt Nam sắp cáo chung.

[trang 65]

Blind Design tác giả Hoàng văn Lạc và Hà Mai Việt (1996)

Khi ông Hương được chỉ định giữ chúc Chủ Tịch ủy Ban Bài Trừ Tham Nhũng, với sự trợ lực của Chuẩn Tướng Nguyễn Văn Hiếu, ông Thiệu bằng ḷng để ông Hương duyệt xét hồ sơ Tướng Viên. Ông Hương nói với tôi trong một bữa tiệc gia đ́nh tại Vĩnh Long là ông có đưa ư kiến cho ông Thiệu là duyệt xét hồ sơ Tướng Viên, và cả hồ sơ Tướng Quang trong tương lai gần. Tôi giải thích cho ông Hương là cho dù Tướng Viên có bị gạt bỏ, th́ Tướng Quang sẽ lên thay chứ không phải là Tướng Trí. Hơn nữa, ông Thiệu và ông Hương khó có thể mà sa thải Tướng Viên, v́ không lấy đủ bằng chứng hành sự kém và bất trung tín, và Tướng Viên khôn ngoan đủ để tránh không cho ông Thiệu có tang chứng. Dưới sự bao che của Tướng Viên, Tướng Khuyên sẵn sàng hy sinh mạng sống ḿnh cho Tướng Viên. Mặt khác, Tướng Khuyên được sự yểm trợ của phía Cố Vấn Quân Sự Mỹ MACV v́ ông luôn luôn và hoàn toàn đồng ư với cố vấn Mỹ trong việc làm cüa ông liên quan đến tiếp vận, chuyên chở, tồn kho, và các lănh vực tiếp vận khác thiết yếu cho sự thành công của hành quân quân sự.

Ông Hương bắt đầu tập trung vào việc điều tra Tướng Quang nhưng ông Thiệu làm đủ mọi cách bao che cho Tướng Quang để bao che cho chính ông v́ các dịch vụ của Tướng Quang và của ông là một. Tướng Hiếu khởi công và hoàn tất việc thiết lập hồ sơ về Tướng Quang, nhưng rồi bất măn v́ bị trói tay. Tướng Hiếu xin trở về Quân Đội.

Ông Hương thất vọng và từ bỏ việc bắt bớ các viên chức quyền hành cao cấp, thay vào đó ông tập trung vào những viên chức thấp bé hơn.

[...]

Một thời gian ngắn sau đó, Tướng Trí chết trong một tai nạn trực thăng trong một cuộc hành quân thứ nh́ chống Cộng Quân tại Cam Bốt. Tướng Nguyễn Văn Hiếu, Tư Lệnh Phó Vùng 3 Chiến Thuật, và cựu phụ tá cho Phó Tổng Thống phụ trách chống tham nhũng, cũng chết một cái chết đáng nghi ngờ. Tướng Hiếu trẻ trung, đầy nhiệt huyết, nhiều khả năng và trong sạch, và giới truyền thông báo chí cho là cái chết của ông là do bàn tay của các tướng lănh tham nhũng.

[trang 205-206]

The Encyclopedia of the Vietnam War - a Political, Social & Military History chủ bút Spencer C. Tucker (1998)

Nguyễn Văn Hiếu (? - 1975). Thiếu Tướng, Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa (QLVNCH). Tướng Hiếu thăng tiến lên tới chức tham mưu trưởng, Quân Đoàn II/Vùng 2 Chiến Thuật (1964); tư lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh (1964 và 1966); tư lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh (1970). Tướng Hiếu được coi như là tướng sạch nhất trong giới tướng lănh QLVNCH. Tiếng tăm này đă đưa ông tới chức vụ tổng thanh tra quân đội, phụ tá cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương, là người cổ vơ chương tŕnh bài trừ tham nhũng. Chương tŕnh này thất bại mặc dù họ hăng say cố gắng hết ḿnh. Năm 1974 tướng Hiếu được bổ nhiệm tư lệnh phó Quân Đoàn III/ Vùng III Chiến Thuật tại Biên Ḥa. Tướng Hiếu chết do bởi một viên đạn bắn ra từ một khẩu súng lục; các báo cáo chính thức cho là tướng Hiếu ngộ nạn đang khi lau chùi súng, nhưng tin đồn th́ cho rằng ông bị ám sát.

Nguyễn Công Luận (Lữ Tuấn)

Tham khảo: Hà Mai Việt. "Famous Generals of the Republic of Vietnam Armed Forces (n.p.)

Hậu Trường Chính Trị Miền Nam 1954-1974 - Quyển I tác giả Đặng Văn Nhâm (1999)

Cái Chết Đầy Bí Ẩn Của Tướng Hiếu

[trang 195-198]

Cuộc Chiến Dang Dở tác giả Tướng Trần Văn Nhựt (2002)

[...] Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, người thay thế Tướng Đỗ Cao Trí tử nạn phi cơ tại Tây Ninh, lại đối xử hằn học thiếu lễ độ với một vị Tướng đàn anh trong sạch được ḷng cảm mến của đồng bào, đó là Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu, cựu Tư Lịnh SĐ/5BB chỉ v́ Trung Đoàn 8 BB do Đại Tá Bùi Trạch Dần chỉ huy năm 1971 bị tổn thất nặng khi rút lui từ Snoul về Lộc Ninh và Thiếu Tướng Hiếu được Đại Tá Lê Văn Hưng thay thế ngay sau đó.

[trang 269-270]

Vietnam Chronicles tác giả Lewis Sorley (2004)
The Abrams Tapes 1968-1972

15 tháng 11 năm 1969

Hôm nọ tôi đi ra ngoài, và được nghe một buổi thuyết tŕnh tuyệt hảo của Tướng Hiếu, Sư Đoàn 5. Đây là lần đầu tiên tôi ghé thăm Sư Đoàn 5 từ khi Tướng Hiếu về nắm sư đoàn này. Và tôi phải công nhận rằng - điều này không liên quan mấy đến cách thức sư đoàn hành sự, nhưng tới phẩm chất rất cao của buổi thuyết tŕnh, bao gồm một cuộc thảo luận rất ngay thẳng mà tôi cho là cũng rất chân thật về lực lượng nhân sự, t́nh trạng đào ngũ, đào ngũ của từng trung đoàn, và vấn đề tương tợ, ngay cả sự kiện số đào ngũ gia tăng, - một dấu chỉ không mấy tốt, lẽ đương nhiên, nhưng tôi phải nh́n nhận là có một khuynh hướng tiến triển trong nội bộ Sư Đoàn 5 đối với những vấn đề đại loại như vậy.

[trang. 299]


Nguyễn Văn Tín
Ngày 31 tháng 7 năm 1999.
Cập nhật hóa ngày 06.08.2005

generalhieu.com